Nỗi khổ của người bán hàng rong đến cùng với những cơn mưa mùa này, còn khổ hơn khi đường Sài Gòn dễ quen thói ngập lụt,đường thành sông chỉ sau một trận mưa trút nước, mùa mưa là mùa khó khăn nhất của họ trong năm, và cũng là mùa thu nhập thấp nhất, thế nhưng những con người bán hàng rong không thể ngồi yên vì nếu không hoàn cảnh của họ càng thêm éo le, nghèo khổ.

Dù trời đang mưa, người mẹ ở Phú Yên vẫn không buông thúng trên tay vì thương những đứa con nhỏ, thương chồng lao động vất vả, mỗi đồng tiền lời gói ghém đến cuối tháng gửi về quê lo cho gia đình, lo tiền thuốc hàng tháng vì đứa con bị bệnh tim. Nhưng có những vị khách rất khiếm nhã khiến bà rất buồn, bà nói: “có những vị khách họ chửi rủa và la to xê ra, đi ra, đồng thời họ lấy tay gạt phăng rổ đậu đi, lúc đó cô tủi thân mà muốn rớt 2 hàng nước mắt”. Nhưng cũng có những vị khách tốt, thấy trời mưa gió,gọi bà lại và mua ủng hộ, có khi họ còn cho bà thêm tiền mà không lấy hàng.

Có cả những bà cụ già còn vất vả gánh hàng rong vì thương con thương cháu nghèo đói, đi bán để có thể đỡ đần cho con cháu. Bà cụ trên 70 tuổi nhà ở quận 4 gánh hàng đến tận đường Phạm Văn Đồng, Gò Vấp, trên đường bà bị ngất xỉu vì hạ canxi, nhưng may mắn vì được những người tốt bụng xung quanh chăm sóc, quyên góp tiền giúp đỡ và gọi taxi đưa về nhà

Không chỉ có bao nhiêu nỗi khó khăn và lo lắng lắng đó, những người bán hàng rong này luôn phải thường trực một nỗi lo sợ khác, nỗi sợ lực lượng đô thị và dân phòng, họ vừa bán vừa canh chừng những người này, nếu không họ sẽ bị mất cả chì lẫn chài vì bị tịch thu phương tiện kiếm sống, cụ bà bán hàng rong ở quận 2 cho hay: tôi bị mất hết một chiếc, họ lấy luôn mà không thả, nên giờ tôi không dám dọn bàn ghế ra

Còn một người bán trên đường lý chính thắng quận 3 nói: “cô bị bắt hết bốn chiếc, dù thì 5 cái, đóng phạt họ không cho, mà lấy luôn, giờ cô không có tiền nên đành mua lại chiếc xe cũ 300 ngàn, mà bị hư hết đẩy đi nặng lắm, xe mới thì 700 ngàn”

Họ là những người không được luật pháp cho phép vì nhà nước cho rằng bán hàng rong là nguyên nhân gây mất trật tự, kẹt xe vì lấn chiếm lòng lề đường…vv. nhưng thực sự, họ là những con người đáng thương và bần cùng trong xã hội, nên cam chịu cảnh bắt bớ mà bám víu vào gánh hàng rong. Thay vì bóp nghẹt con đường sống của họ thì chính quyền nên quy ước về những quầy hàng rong như thế nào vừa đủ, để họ không lấn chiếm lòng lề đường vượt mức quy định, và chỉ cách thức để họ có thể đăng ký và biết đặt để gánh hàng rong của mình nơi nào cho phù hợp không ảnh hưởng đến giao thông đi lại.

Khi chính quyền lấy đi chiếc xe của họ, có nghĩ rằng, chiếc xe đó là miếng ăn nuôi sống cả gia đình của họ không? Có nghĩ rằng lấy đi phương tiện của họ, là quyết tâm triệt đường sống của họ, như vậy chính quyền nói mình lo cho dân bằng cách tạo công ăn việc làm, xóa đói giảm nghèo cho dân có thật không? Hay là đẩy họ từ nỗi khổ này sang nỗi khổ khác?Họ khổ càng thêm khổ! Không một lý do nào mà tước đi cái ăn cái mặc hàng ngày của họ được

Công việc bán hàng rong cũng ít nhiều mang lại sự tiện lợi cho người dân sài gòn và phù hợp với túi tiền của người có mức thu nhập thấp, người nghèo trong xã hội, thay vì tịch thu phương tiện kiếm sống của họ thì nên xây dựng một cơ chế hợp pháp với người bán hàng rong, để có thể đưa họ vào những quy chế và quản lý, tạo điều kiện hướng dẫn họ thực hiện những công việc an toàn thực phẩm, và giữ vệ sinh chung khi buôn bán. Còn bằng không, cứ mỗi khi thấy lực lượng đô thị và dân phòng là người bán hàng rong cứ tán loạn như chạy giặc, như thế này mãi thì chính quyền chẳng còn chút tình người nào và thật sự rất yếu kém.


 GHI CHÚ: Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, web:laodongViet.org) là liên minh của các tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Công Đoàn Độc Lập, Phong Trào Lao Động Việt, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.