bangkok-immigrationcenter

 

  1. Nạn nhân nhan nhản:

Câu chuyện của Vân, một cô gái có hoàn cảnh éo le khi hai vợ chồng rơi vào con đường xuất khẩu lao động của các công ty nhà nước cộng sản Việt Nam thật thương tâm nhưng kết thúc có hậu (Cho đến giờ phút này vì chẳng biết sau này vợ chồng Vân sẽ sống ra sao khi công ăn việc làm không ổn định, gánh nợ trên vai). Tuy nhiên cũng có nhiều hoàn cảnh các bạn lao động trong tù Thái tựa như Vân.

Phòng số 6 lúc nào cũng có khoảng gần 200 người Việt đến khắp mọi miền đất nước bị bắt vì đủ lý do: đi lao động không có giấy phép ở Thái Lan, không có passport khi đang cư trú ở Thái hay đi làm ở Mã Lai về và bị bắt vì giấy tờ đã bị chủ Mã thu mất. Phòng số 6 cũng có đủ cả lứa tuổi người Việt, từ cụ già hơn 60 tuổi cho đến em nhỏ 12 tuổi đi lao động kiếm tiền nuôi gia đình thì bị bắt. Sứ quán cộng sản Việt Nam mặc kệ họ, khi nào gia đình và người thân gửi tiền cho sứ quán mua vé và làm “thủ tục” thì họ mới cho về Việt Nam.

Như kỳ số (1) tôi đã nói thì tất cả những ai đi lao động muốn về Việt Nam khi ở tù Thái thì phải trả cho Đại sứ quán Việt Nam từ 6 triệu cho đến 8 triệu đồng Việt Nam. Trong khi vé máy bay về Việt Nam chỉ dao động từ 1.900 baht cho đến 2.500 baht. Số tiền sau khi trừ tiền vé (quy đổi ra baht) là khoảng trên 7000 baht giành cho “giấy thông hành” thật là quá đắt đỏ. Có lẽ giấy thông hành hay passport Việt Nam là vàng?. Ấy vậy mà Cũng lại là một chuyện chỉ có ở nước tôi đó là báo chí nhà nước đang loan tin theo khảo sát Chỉ số giới hạn visa năm 2014 của công ty Henley and Partners, người mang hộ chiếu Việt Nam chỉ được phép nhập cảnh tại 45 nước miễn trừ visa, đứng thư 81/176 quốc gia khảo sát. Theo báo chí nhà nước “tự hào” thì mặc dù Việt Nam đứng ở vị trí giữa trong bảng xếp hạng, và thấp hơn so với nhiều quốc gia châu Á như Nhật Bản, Singapore, Hàn Quốc, Thái Lan, Hồng Kông, Macau, Brunei, Malaysia, Philippines, Indonesia và Ấn Độ nhưng vẫn “cao ” hơn : Trung Quốc, Triều Tiên, Myanmar… Vâng ! thật là đáng tự hào khi Việt Nam được nhiều nước tin cậy hơn Triều Tiên “khép kín”, Trung cộng và Myanmar bất ổn, nghèo khó…Đúng là trình độ “tự sướng” thượng thừa của các anh báo chí “lề đảng”.

Có những người vào tù không có một đồng xu dính túi và phải sống nhờ vào sự giúp đỡ của tất cả đồng bào Việt Nam và tổ chức từ thiện JRS hay một số Cha, Linh mục làm thiện nguyện trong tù. Nhưng có một điều đặc biệt đó là đa phần những anh em lao động bị bắt đến từ Hà Tĩnh, Nghệ An. Cứ 10 người tại phòng số 6 thì có tới 7 người là người dân Nghệ An, Hà Tĩnh. Khi tâm sự với các em thì chúng tôi mới được biết gia đình các em đã bị đảng “giải phóng mặt bằng” và giao lại cho người Tầu nên họ chẳng còn đất đai sinh sống. Đành chấp nhận lang thang xứ người.

Điều này lại càng có thêm bằng chứng khi mà mới đây, báo chí của nhà nước đã đưa tin bé Phạm Thị Nhung ở Đức Bồng (tỉnh Hà Tĩnh) mất đi vì một tai nạn thương tâm mà nguyên do là vì cái đói. Bé Nhung là một học sinh lớp 3 ở Hà Tĩnh, sáng em phải nhịn đói đi học, đến 10 giờ thì mệt quá muốn xỉu đi, cô giáo cho em uống hộp sữa rồi gọi bố đến đưa về. Em đạp xe qua cầu, có lẽ vì choáng đã va vào thành cầu rồi rớt xuống sông chết đuối, bố nhảy xuống vớt con thì đã muộn. Khi bé Nhung ra đi rồi, tìm trong nhà không có một manh áo tử tế cho cháu mặc, bát cơm cúng cũng phải nhờ hàng xóm mang gạo đến cho.

Nhà của bé Nhung thật sự là quá nghèo nhưng đã được mấy ông quan xã cho ra khỏi diện nghèo để lên hộ cận nghèo vì thu nhập cả nhà 6 miệng ăn này đã được 4 triệu đồng/tháng.Thoát nghèo để lên “hộ cận nghèo”, môt hình thức chạy đua thành tích và con số điển hình trong chế độ cộng sản. Chính quyền xã phân bua nói rằng họ không có lỗi. Cha mẹ em cũng không có lỗi. Bé Nhung chết chỉ vì tai nạn thôi. Nhưng cái đói là có thực, cái đói có lỗi, cái đói đã khiến một đứa trẻ không thể học nổi, phải bỏ dở buổi học giữa chừng.Cái đói đã khiến một đứa bé nghèo rơi xuống sông chết thảm. Trong cả nước này, liệu còn bao nhiêu đứa học trò như thế, bụng rỗng đi học, đi chân đất đi học, mặc áo quần rách đi học, và bữa đói bữa no?.

Câu trả lời là còn nhiều lắm những đứa trẻ như vậy, không chỉ ở Hà Tĩnh. Nó cũng giống nhiều đứa trẻ đang ngày đêm đu dây tới trường, đùa giỡn với tử thần ở KonTum, Quảng Trị, Phú Yên. Và còn lắm những đứa bé không biết thịt là gì trên khắp các chốn vùng cao Việt Nam. Vậy mà vài tháng trước đây, Bộ giáo dục nước Việt Nam chúng tôi gây sốc khi công bố một đề án đổi mới sách giáo khoa mới trị giá 34 ngàn tỷ. Sau khi bị dư luận phản đối kịch liệt, ông Bộ trưởng liền đăng đàn nói là “tại anh em khớp quá”, đó chỉ là “lỗi kỹ thuật”. Một kiểu vụng chèo khéo chống !. ..

Rồi lại có chuyện :“Việt Nam sẽ không thua kém Hàn Quốc, Nhật Bản” – Đó là lời khẳng định của Bùi Quang Vinh, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư hay trước đây Lê Duẩn tuyên bố 1975: “Chúng ta sẽ đuổi kịp Nhật trong 15, 20 năm và nhân dân ta sẽ đi trên thảm vàng. ” .Rồi thì Đỗ Mười đã nói chắc như định đóng cột: “Có đảng Cộng Sản mới có đổi mới.”, trong khi đó Lê Khả Phiêu tuyên bố : “Trung Quốc thành công thì chúng ta cũng thành công.” …

Thật là nực cười với các tuyên bố của các ông lãnh đạo cộng sản so với thực tế cuộc sống tại Việt Nam và những gì chúng tôi chứng kiến được trong tù Thái. Những tuyên bố của các ông lãnh đạo cộng sản chẳng thế khỏa lấp những con số biết nói:

Nhật Bản: GDP năm 2012 là: 5.936 tỷ USD .Thu nhập bình quân đầu người: 47. 244 USD/năm .Hàn Quốc GDP (quốc gia) 1.622 tỷ USD. Thu nhập bình quân đầu người là 32.400 USD/người/năm. GDP Việt Nam năm 2012 đạt 136 tỷ USD. Thu nhập bình quân đầu người đạt 1.540 USD. GDP đã nêu cho thấy Việt nam đang là quốc gia có số dân nghèo thu nhập dưới 2 USD/ngày gần đứng đầu về sự nghèo khó khu vực Asean (sau Campuchia) …

Đức(*) là một thí dụ, em năm nay chỉ 18 tuổi quê ở Hải Phòng nhưng có thâm niên 4 năm lao động tại Mã. Như vậy rõ ràng khi em mới chỉ có 14 tuổi đã được đảng “đặc cách” cho đi xuất khẩu lao động tại Mã Lai. Nó cũng giống cách đảng đẩy những em nhỏ đi làm “dũng sỹ” thời “kháng chiến chống Mỹ”. Cũng như vợ chồng Vân thì Đức cũng bị chủ Mã thu giấy tờ khi mới đến Mã. Hàng ngày lao động cực nhọc như nô lệ. Ngoài ra còn bị một số mafia có sự bảo kê của sứ quán Việt Nam tại Mã luôn tìm cách thu tiền bảo kê. Chính vì vậy mà đồng lương của Đức đã không đủ chi tiêu cũng như gửi về giúp gia đình trả nợ số tiền để Đức đi “xuất khẩu lao động ” gần 2000 usd. Cực chẳng đã, Đức đã phải bỏ cả giấy tờ để đi về Việt Nam bằng con đường lậu. Cuối cùng, Đức cũng đã phải …vào tù Thái.

Một phòng tù lúc nào cũng đầy ắp và rành riêng cho người Việt Nam “đi lao động” bị bắt tại Thái Lan đã nói lên một sự thật : Người Việt Nam đang làm nô lệ trên khắp thế giới chỉ bởi một thứ chủ nghĩa vô thần và quái gở – Chủ nghĩa cộng sản .

2.Một niềm tin đã sáng :

Số phận của Vân, Đức có quá nhiều trong tù Thái. Họ không có lựa chọn khi đất đai và công việc trong nước đã được nhà cầm quyền cộng sản giành cho …người Trung Cộng. Trong khi đó, họ lại bị bán rẻ làm nô lệ nơi xứ người. Kết cục của họ đều là mang nợ, đi tù và cuối cùng lại …thất nghiệp !

Nhưng nói như thế không phải là không có niềm vui. Dù là một niềm vui cần nhen nhóm thêm nữa. Đức đã nói với chúng tôi: ” Em đi ra ngoài mới biết dân Mã, dân Thái giàu hơn mình nhiều, họ thuê mình làm thuê cho họ vì dân Việt mình nghèo quá !“. Tôi đã hỏi em: ” Em có biết tại sao không ?“. Đức thản nhiên ” Mấy tay lãnh đạo toàn dốt nát và tham nhũng, làm sao mà không nghèo khổ hả anh ?”. Tôi cười, vì có nói thêm về nguyên nhân sâu xa là chủ nghĩa cộng sản thì có lẽ Đức cũng không hiểu. Cứ để Đức thấm dần dần thì tốt hơn. Nhưng điều tôi vui là Đức đã biết nhận ra con đường mình phải đi. Đức nói : ” Nếu em về quê lần này, e sẽ tham gia các phong trào công nhân, ở quê em nhiều bạn tham gia các phong trào này ở các khu công nghiệp lắm !“.

Khác với Đức là Long, Tân(**) – hai bạn trẻ 20 tuổi đến từ Tuyên Quang và Hà Tĩnh, Long dứt khoát và tỏ ra khá am hiểu vấn đề. Cả hai đã nói thẳng : ” Từ ông Hồ Chí Minh đi đã lừa dối người dân, họ bán nước cho Trung Quốc hết rồi, phải tìm cách thay đổi thôi anh ạ !“. Họ còn cho biết, do ở Mã Lai vì không bị chặn tường lửa nên họ đã “leo mạng ” và biết hết sự thật bán nước hại dân của đảng cộng sản Việt Nam. Giữa họ và tôi đã có những điều tâm đầu ý hợp ! Tôi chỉ nói với họ: ” Nếu không làm gì được cho tổ quốc thì cũng đừng tiếp tay cho những kẻ bán nước hại dân ” !

Những người như Đức, Long, Tân chiếm số nhiều trong tù Thái mà tôi gặp. Đó là một tín hiệu đáng mừng trong bối cảnh chúng ta cần người dân thấy được sự thật và chấp nhận dần dần đứng lên đòi quyền sống chính đáng cho chính mình. Dù chỉ là đơn lẻ và chưa đại đa số trong cả nước, tuy nhiên những điều đó đã cho thấy một niềm tin đang lóe sáng .

Tôi tin và cầu chúc cho tất cả đồng bào của tôi không còn những giọt nước mắt như của Vân, những tiếng thở dài của Vân, Long , Đức và Tân vv.. nữa ! . Và tôi tin trong số họ sẽ có những người đứng lên thật sự để có một quê hương Việt Nam tươi đẹp ngày mai .

 

(*, (**): Tên người đã được đổi vì lý do có thể sẽ bị chế độ cộng sản trả thù

Đặng Chí Hùng

03/10/2014