Tường An, thông tín viên RFA
2013-05-29

 

ldv3a

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hitz Club, nơi các cô gái Việt Nam bị ép phải tiếp khách.

Photo courtesy of Lao Động Việt

*Kỳ 1: Lời kể của chính các nạn nhân

Nghe bài tường trình
Tải xuống – download

Tệ  nạn lường gạt các cô gái quê sang một nước khác để làm gái mãi dâm càng ngày càng  phổ biến tại Việt Nam. Nhiều cô gái đã bị các đường dây buôn người đưa sang Singapore và Malaysia.  Riêng tại Malaysia, Lao Động Việt  đã giải cứu được một số trường hợp các cô gái bị gạt sang đây làm gái mãi dâm.

Bị dụ dỗ, lường gạt?

Gần đây, tại Việt Nam tệ nạn buôn người đã trở thành một ngành kinh doanh dễ dàng và đem lại nhiều lợi nhuận cho một số tay cò mồi hoặc công ty môi giới trá hình.

Đối tượng của mạng lưới buôn người này là các cô gái nhẹ dạ ở miền quê, họ vẽ vời một tương lai tốt đẹp khi đi xuất khẩu lao động.

Người ta nói người ta lo hết,  qua bển rồi người ta cho tiền, người ta giới thiệu việc làm, rồi làm việc từ từ trả cho người ta. – Cô Hồng

Các cô gái chân quê này tin tưởng vào những lời hứa hẹn ngon ngọt đó, họ bỏ lại gia đình, làng quê, mang thân sang xứ lạ để mong tìm một cuộc đổi đời.

Nhưng cuối cùng họ nhận ra rằng chuyến đi tìm một cuộc đổi đời này chỉ đem lại những cay đắng, tủi nhục khi biết mình bị lường gạt, phải bán thân mình trong các quán bar.

ldv3b

Cô Hoa trong trang phục bán bar ở Malaysia.

Hai cô gái, tạm gọi là Hồng và  Hoa là hai nạn nhân của một tay buôn người  ở miền Tây. Trước khi trở thành kẻ buôn người , người đàn bà này– tạm gọi là bà Tân- qua môi giới lấy  chồng là người Tàu ở Malaysia.

Chồng bà Tân làm chủ một quán bar, bà ta thường về Việt Nam, hoặc nhờ gia đình ở  Việt Nam  tìm những cô gái nhẹ dạ, cả tin đem qua Malaysia với lời hứa hẹn là qua bên đó sẽ vào bán nước trong quán bar- café với số lương gấp nhiều lần ở Việt Nam.

Cô Hồng trước đó là công nhân cho công ty Adidas, do cùng xóm, cô quen với  bà Tân, được bà thuyết phục bỏ hảng qua Malaysia bán nước trong quán bar với những lời hứa hẹn qua đó làm chỉ khoảng 1 tuần là sẽ đủ tiền trả vé máy bay.

Nếu muốn ở lại thì họ sẽ gia hạn cho các cô mà không phải trả một chi phí nào. Cô Hồng kể lại:

“Người ta nói người ta lo hết,  qua bển rồi… rồi… rồi người ta cho tiền, người ta giới thiệu việc làm rồi làm việc từ từ trả cho người ta. Nếu làm được thì khoảng 1-2 tuần là trả hết nợ”.

Khi ra đến sân bay, cô Hồng đổi ý, nhưng đã muộn, vì họ nói nếu đổi ý không đi thì cô vẫn phải trả tiền:

“Trước khi đi thì em thấy em không muốn đi rồi. Ở sân bay em hỏi người ở sân bay là bao nhiêu? bả nói: Bả đặt vé rồi, nếu đi thì bả tính theo đi, không đi thì bả tính theo không đi.”

Ép buộc phải bán dâm

Khi không còn đường trở lại, đã phóng lao cô Hồng đành phải theo lao. Bà Tân, tại Malaysia, được mọi người gọi là Má Mì. Má Mì ngon ngọt với cô rằng tại đây cô chỉ bán nước chứ không bị ép buộc phải “đi khách”:

“Bên đây người ta nói qua bển phòng trà bán được lắm, vừa bán được nước, vừa có tiền khách cho tiền “bo” dư lắm. Vả lại, không có ép buộc là đi khách hay không đi khách, không ép”.

Sang đến Malaysia, cô bị đưa vào một quán bar tên Hitz Club, phải sau nhiều ngày làm việc tại đây  cô Hồng mới hiểu ra rằng : dù không bị ép buộc, các cô vẫn phải “ đi khách” nếu muốn được yên thân.

Họ bắt đi khách. Qua có 3 ngày mà chỉ “đi” hết 3 ngày luôn. – Cô Hồng

Và vì sợ không  có tiền trả nợ, người bạn gái của cô là cô Hoa đã phải chấp nhận bán thân. Riêng cô Hồng phải giả vờ đang có kinh nguyệt để khỏi phải đi khách. Cô Hồng cho biết tiếp:

“Họ nói là qua bển bán nước thôi chứ không ép mình đi cái vụ đó. Mấy ngày đầu họ không ép, nhưng với tư cách của người ta thì mình hiểu là  ép hay không ép thì mình cũng đã mắc nợ họ rồi, trong thế kẹt thì mình phải đi thôi. Em suy nghĩ nên em không có đi.

Em biết quan niệm của chỉ (cô Hoa, bạn của cô Hồng) là chỉ tức giận, trong đầu lúc nào cũng nghĩ là mình mắc nợ người ta, tiếng thì không biết, tiền thì cũng không có nhiều.

Họ bắt “đi” (đi khách), qua có 3 ngày mà chỉ “đi” hết 3 ngày luôn. Nó cũng kêu em “đi” em không “đi”.

Con nhỏ quản lý  trợn mắt nhìn em hỏi “ sao không đi ?” em vọt miệng nói “ trời, trời, em nói “ có kinh (kinh nguyệt) làm sao mà đi, đi gì mà đi , em không “đi” đâu.

Nó nói : chị “đi” thì mau có tiền chứ gì đâu. Rồi nó nhìn mình với ánh mắt… chính vì cái ánh mắt đó mà em mới hiểu ra đó.”

ldv3c

Cô Hồng cầm vé máy bay sau khi được giải cứu.

Ở Việt Nam , “Má Mì” hứa sẽ lo tất cả, các cô không phải đóng một chi phí nào cả, nhưng qua đây thì mọi việc đổi khác, các cô phải tự mua lấy thức ăn, nếu sau 1 tuần mà không trả hết nợ thì các cô phải đóng tiền để ở lại làm việc thêm trả nợ:

“Em qua quán bar, em chỉ bán nước cho khách, mấy ngày đầu em bán được  nước, sau đó khi em biết tiếng chút đỉnh, quản lý đưa em qua quán Karaoke, ở đó tới chừng nào trả hết nợ, nếu không trả hết nợ thì em phải ở thêm.

Nếu tuần này em không về thì em phải ở thêm 2-3 tháng, 3-4 tháng nữa.

Vả lại, hai ngàn mấy mà em nợ qua bển, họ nói tiền đó là đi, về, ăn uống, bên đó lo hết. Nhưng mà qua bên đó thì không phải, ăn uống phải trả tiền thêm.

Còn nếu sau 1 tuần lễ mà ở lại thì phải nộp tiền cho nó chứ không phải nó đóng cho mình”

Được giải thoát

Trong tuần lễ ở đó, cô Hồng và cô Hoa đều muốn trốn đi, nhưng cả hai đều không biết mình đang ở đâu trên đất Mã, tiếng Malaysia thì không biết nên họ rất tuyệt vọng, vé máy bay của hai cô chỉ có giá trị 1 tuần lễ, nếu vé máy bay hết hạn thì các cô phải đóng tiền để mua lại vé máy bay khác.

Điều đó có nghĩa là hai cô lại phải tiếp tục đi làm để trả nợ. Đó cũng là cách mà các tay buôn người cầm giữ chân của các nạn nhân.

May mắn thay, 1 tuần lễ sau, tình cờ gặp 1 người Việt Nam đi ngang qua tiệm, cô Hồng gọi lại hỏi thăm và nói sơ qua tình cảnh mình, người công nhân đó liên lạc với Uỷ ban bảo vệ người lao động Việt Nam  – một thành viên của Lao Động Việt – và tổ chức này đã tìm cách cứu hai cô ra khỏi động mãi dâm trá hình.

Chủ tịch của Uỷ ban bảo vệ người lao động Việt Nam  là ông Nguyễn văn Tánh kể lại quá trình giải cứu hai cô Hồng và Hoa như sau:

“Lúc đó là 3 giờ sáng, thành viên của chúng tôi tại Malaysia là anh Minh được báo tin về trường hợp của cô Hồng và cô Hoa,  Minh  đến quán bar đó giả vờ  tìm gái.

Sau khi nói chuyện với hai cô để tìm hiểu câu chuyện, Minh đã giả vờ nói với người quản lý là muốn mướn hai cô này đi khách qua đêm.

Người quản lý bắt đóng tiền thế chân là 300 Ringgit (đơn vị tiền Malaysia) mỗi cô. Minh đóng trước 300 RM và hẹn còn 300 RM sẽ đưa cho hai cô khi tới khách sạn.

Sau đó, anh dẫn hai cô về nhà anh để thay quần áo đàng hoàng, mua thức ăn nước uống cho hai cô và gọi taxi đưa hai cô ra phi trường lúc 6 giờ sáng.

Tại phi trường, anh đã đợi hai cô qua khỏi cổng hải quan an toàn mới quay trở về. Máy bay của hai cô cất cánh lúc khoảng 9 giờ sáng cùng ngày hôm đó.”

Ở thời điểm này, cô Hồng và cô Hoa đã an toàn về đến Việt Nam, tuy nhiên, hai cô vẫn chưa dám về quê mà ở tạm nhà một người bà con vì hai cô vẫn sợ khi biết hai cô trốn đi “Má Mì” sẽ cho người về miền Tây tìm hai cô để đòi lại số tiền mà bà đã mua vé máy bay cho hai cô.

Cô Hồng cũng cho biết sau này “Má Mì” vẫn còn tiếp tục dụ dỗ các cô gái ngây thơ qua Malaysia bán bar.

Bài học mà cô Hồng rút được qua kinh nghiệm chua cay này là thực tế khác hẳn với những gì mà bọn con buôn, cò mồi hứa hẹn:

“Bây giờ có qua rồi em mới biết, làm tiền bên đây 100 ngàn, bên bển thì 600-700 ngàn nhưng  mà qua bên đó mới biết tiền của họ tính từng đồng từng cắc chứ không phải như bên mình đâu.”

Tuy không có con số thống kê chính xác, nhưng báo chí trong nước liên tục đăng tin về các đường dây buôn người có mặt hầu hết trên khắp các tỉnh thành Việt Nam.

Các tỉnh miền Bắc thì buôn người sang Trung Quốc, các tỉnh miền Nam thì đưa người sang Đài Loan, Malaysia, Singapore..v.v… Vì không tiếp cận được thông tin nên lần lượt các cô gái quê nhẹ dạ, cả tin đều là nạn nhân của các mạng lưới buôn người.

Chỉ vì mơ ước có một cuộc đổi đời mà không biết bao nhiêu thân phận đã phải rơi vào cảnh tủi nhục. Phần sau, chúng tôi sẽ nói về một cô gái đã phải trốn nhiều ngày trong rừng để thoát khỏi tay của bọn buôn người.

(còn tiếp)

———————
Chú thích: Tên của các cô gái trong bài đã được thay đổi theo yêu cầu.

Nguồn: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-humantrafficking-in-malaysia-p1-05292013101539.html