Tuần này phóng viên Lao Động Việt thăm ông Nguyễn Vĩnh Tài, phu xe thồ ở Nghệ An. Vừa kéo ống thuốc lào, ông Tài vừa đọc lại để chúng tôi ghi xuống bài thơ tuyệt cú của ông. Bài thơ rất buồn so với cái vui đơn sơ của ông Trần Vinh – chắc quý vị còn nhớ, lần trước chúng ta thăm viếng ông Vinh sau khi ông bắt được cá lóc đồng để nhậu lúc đang gặt lúa thuê.

“Ta chưa bao giờ hô Mẹ muôn năm.. Vậy mà ta hô 1 nấm mồ”

Ông Tài bươn chãi, thức đêm để kiếm vài đồng lẻ mà lo cho con cái. Ông than: “Khổ, quá khổ anh à!”.

“Người ta còn ngủ được tròn đêm chứ hơn ba mươi năm nay, ít khi tui ngủ được tròn một giấc, nhiều khi thức trắng đêm để kiếm khách, suốt ngày ngồi gần ga xe lửa vậy đấy, chờ khách gọi thì mình chở kiếm vài đồng lẻ”.

“Thường thì khách đi tàu chợ là khách thường xuyên của mình, vì nhà nghèo, không có tiền mới chấp nhận đi tàu chợ, và cũng không có tiền mới chịu đi xe thồ cọc cạch của mình, chứ nếu có tiền, họ đi taxi hoặc xe ôm, ai đi xe thồ làm chi cho vừa chậm lại vừa đau lưng”.

“Trung bình mỗi ngày mình kiếm từ bảy chục đến một trăm ngàn đồng. À mà không, đúng hơn là mỗi ngày đêm chứ, vì có khi mình thức trắng đêm mà không kiếm được đồng nào thì ban ngày ngủ qua loa trên yên xe để khách đến gọi”.

“Hhễ dân nghèo là nhất định sẽ gặp ông sui nghèo”. Ông Tài, phu xe Nghệ An

“Gia đình mình có hai đứa con, đứa lớn đã có chồng, chồng nó cũng nghèo, hễ dân nghèo là nhất định sẽ gặp ông sui nghèo, nhà giàu thì gặp sui giàu. Đứa thứ hai cũng chuẩn bị có chồng, chồng nó cùng làm nghề xe thồ như mình, ngày đám hỏi hai đứa nó, mình có bài thơ Muôn Năm Cử Vạn, Vạn Tuế Cần Lao. Để mình dọc nghe chơi!”.

“Ngày xưa ta mơ hồ về hai chữ muôn năm

Ta tung hê và trí trá trên những giọt mồ hôi thánh thót vai mẹ

Mẹ đẻ ta ra đau trăm bề, vắt kiệt sức lực nhưng ta chưa bao giờ hô Mẹ Muôn Năm

Vậy mà ta hô muôn năm một nấm mồ

Một nấm mồ chôn bao kiếp cần lao

Trong cơn đau của bão có những cánh thiên di bất định

Rót vào tai ta âm ủa tháng ba ngợp trời máu lửa

Ta lặng chuồi về phía không màu và chạm vào đỏ chói

Ôi cái màu đỏ của máu cần lao

Được viết lên tường lạnh

Trong một giờ lên đồng tập thể

Chúng ta nhảy múa quay cuồng

Một cơn vĩ cuồng tập thể

Xô dạt hình bóng mẹ về phía tường vôi

Cái lạnh khiến tâm hồn thêm chai sạn

Lạy mẹ…”

“Bài thơ còn dài lắm nhưng nhớ không hết. Nói chung, cuộc đời những cần lao như tụi tôi, chỉ biết làm thơ để mà hy vọng ngày mai bớt lạnh hơn ngày hôm nay, cái bụng của ngày mai bớt thoi thóp giống hôm nay. Nhưng đôi khi, muốn thế mà người ta cứ trêu ngươi mình, kẻ ăn không hết trên mồ hôi của dân, người làm không ra trên xương máu chính mình! Đau khổ lắm!”.

Nói đến đây, ông Tài rút ống thuốc lào ra kéo một hơi dài nghe róc… róc…, xong, phả khói lên trời, mắt dõi nhìn về xa xăm. Một cái Tết nghèo với bà vợ bệnh tai biến não nằm một chỗ, hai đứa con gái lấy chồng nghèo, chẳng những không chia sẻ được mà có khi còn là gánh nặng trên đôi vai từ phụ của ông. Tự dưng, tôi chạnh nhớ đến những câu thơ trong Đôi mắt người Sơn Tây của Quang Dũng đã được giới phu xe “độ” lại:

Đôi mắt người phu xe

Vời trông về quê cũ

Chiều cuối năm xứ lạ

Hồn viễn xứ không tiền…!.

Hồng Hạc,Lao Động Việt

chao@laodongViet.org

GHI CHÚ: Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, web: laodongViet.org) là liên minh của các tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông, Công Đoàn Độc Lập, và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam.

– Hết-

 

Advertisements